
1, nghĩa là các câu lạc bộ có thể tự do đăng ký cầu thủ mới.
Barcelona đã ký hợp đồng với Anthony Gordon vào mùa hè này và mục tiêu tiếp theo là tiền đạo Alvarez của Atletico Madrid.
Barcelona vẫn còn dư địa sau khi Gordon gia nhập, đồng thời giới hạn ngân sách dành cho Alvarez là 100 triệu euro, dù Atletico Madrid muốn 150 triệu euro. Nếu giao dịch hoàn tất với mức giá 100 triệu euro, khoản phí này sẽ lấp đầy chính xác khoảng trống tài chính 40 triệu euro còn lại sau khi Lewandowski rời đội (tính trên cơ sở khấu hao FFP). Đánh giá từ dữ liệu tài chính hiện tại của Barcelona, về mặt lý thuyết có thể đủ khả năng chi trả 120 triệu euro, nhưng câu lạc bộ đã đặt ra giới hạn đỏ là 100 triệu euro.
Sự gia nhập của Gordon về cơ bản đã thông báo về việc Rashford rời đội. Đội ngũ kỹ thuật Barcelona cho rằng Gordon nhỉnh hơn Rashford về cường độ ép phòng ngự, gần giống với phong cách của Rafinha, lương thấp hơn và chiếm ít không gian công bằng tài chính hơn. Đó là một sự nâng cấp ở cả cấp độ kinh tế và cạnh tranh.
Barcelona cũng cần biết họ có thêm bao nhiêu khoảng lương, nhưng ý tưởng của câu lạc bộ là sẽ không sử dụng khoảng trống này trên thị trường chuyển nhượng trừ khi những cầu thủ quan trọng rời đội. Ví dụ, nếu Araujo rời đi, một trung vệ sẽ được ký hợp đồng, nếu không thì không. Việc Cancelo ở lại đội không phụ thuộc vào mức lương này và việc anh ấy ở lại đội là điều hiển nhiên.
Lý do cốt lõi khiến Barcelona có thể tích cực điều hành hoạt động chuyển nhượng trong mùa hè này là việc khai trương khán đài tầng 3 của sân vận động mới sẽ mang lại doanh thu bổ sung hơn 100 triệu euro và ngân sách mùa giải 2026-2027 của câu lạc bộ dự kiến sẽ vượt quá 1,1 tỷ euro. Tuy nhiên, CLB cũng đang chuẩn bị cho một ngày mưa gió. Mùa giải tới, đội sẽ phải quay trở lại Sân vận động Montjuic do phải lắp mái che và doanh thu sẽ lại giảm đáng kể. Khi đó, rất có thể nó sẽ lại phá vỡ quy tắc 1:1. Vì vậy, mùa hè năm nay là “kỳ chuyển nhượng kéo dài hai mùa” và những bản hợp đồng lớn phải hoàn tất.