
Trong một cuộc phỏng vấn độc quyền với Marca, hậu vệ Araujo của Barcelona đã nói về những vấn đề tâm lý trước đây của anh ấy, World Cup tiếp theo và các chủ đề khác.
Ở góc độ cá nhân, bạn thế nào sau một mùa giải khó khăn như vậy?
Tôi cảm thấy rất tốt - rất hạnh phúc. Tôi thực sự thích chơi bóng đá và tập luyện. Hôm nay, tôi nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác. Đó chắc chắn là một mùa giải đầy thử thách - tôi phải thích nghi và đảm nhận một vai trò hoàn toàn mới - nhưng tôi có thể chắc chắn với bạn rằng đó cũng là mùa giải mà tôi học được nhiều nhất và trưởng thành nhất.
Tôi nhân cơ hội này để tích lũy và đề cao bản thân. Tôi học cách nhìn xung quanh mình từ một góc độ khác và tôi cũng học cách cân nhắc mức độ ưu tiên của mọi thứ từ góc độ vĩ mô và hợp lý hơn. Tôi tự tin vào khả năng của mình và tin chắc rằng chương tốt nhất trong sự nghiệp của tôi vẫn chưa bắt đầu.
Làm thế nào bạn quyết định nghỉ ngơi sau trận đấu với Chelsea?
--Đây là kết quả tích lũy của nhiều yếu tố. Lúc đó tôi biết có điều gì đó không ổn vì tôi cảm thấy không ổn. Tôi không vui. Ở nhà, tôi cũng không làm được vai trò người chồng, người cha mà gia đình cần. Tình trạng này đã diễn ra khá lâu - tôi đã kìm nén mọi thứ, không muốn nói chuyện và chịu đựng một mình - cho đến khi cuối cùng tôi đạt đến điểm tuyệt vọng. Chính cảnh đó trong trận đấu với Chelsea đã khiến tôi dừng lại, suy ngẫm và nhận ra rằng chắc chắn có điều gì đó đang xảy ra với mình. Tôi biết mình cần được giúp đỡ và tôi biết mình phải nỗ lực hết sức để vượt qua và thoát khỏi thời điểm khó khăn đó.
Làm thế nào một người có thể đến bờ vực sụp đổ?
--Điều này chủ yếu là do các vấn đề khác nhau liên tục tích tụ. Đó không chỉ là vấn đề bóng đá, có những căn bệnh cũ bắt nguồn từ thời thơ ấu và lớn dần theo thời gian. Trận đấu với Chelsea là bước ngoặt quan trọng vì tôi đã có thẻ vàng nên lẽ ra tôi không nên làm điều gì đó mất kiểm soát.
Rõ ràng là trạng thái tinh thần của tôi đã hoàn toàn mất ổn định. Tôi nhớ mình đã đi bộ trở lại phòng thay đồ một mình và lúc đó tôi đã tự nhủ: “Đủ rồi”. Tôi nhận ra mình phải nói chuyện thành thật với vợ và câu lạc bộ và nhờ giúp đỡ. Đó hóa ra lại là quyết định đúng đắn nhất mà tôi từng đưa ra trong đời mình - hoặc ít nhất là một trong những quyết định đúng đắn nhất.
Các cầu thủ chuyên nghiệp đổ mồ hôi rất nhiều trên sân tập và tập luyện hàng giờ liền. Vậy phải chăng tầm quan trọng của “khía cạnh tinh thần” của trò chơi đang bị bỏ qua?
--Không còn nghi ngờ gì nữa, nó đã bị bỏ qua. Lĩnh vực này nhận được quá ít sự quan tâm. Chúng ta nên đầu tư nhiều tâm sức hơn vào việc chú ý và rèn luyện phẩm chất tâm lý, bởi “tâm” là chìa khóa của mọi việc. Ví dụ, tôi tập luyện chăm chỉ và hết sức chú ý đến việc giữ cơ thể ở trạng thái tốt nhất, nhưng tôi lại bỏ qua phần quan trọng nhất: trạng thái tinh thần của mình - nó là thứ chi phối mọi thứ khác.
Chúng ta cần đầu tư nhiều nguồn lực hơn vào lĩnh vực này vì nó không chỉ mang lại lợi ích cho sự phát triển của câu lạc bộ với tư cách là một tổ chức nói chung mà còn đảm bảo sức khỏe thể chất và tinh thần của các cầu thủ để họ có thể thi đấu ở phong độ cao nhất trên sân. Chúng ta cần giao tiếp nhiều hơn.