
Ở trận chung kết World Cup, Tây Ban Nha đã đánh bại Argentina để giành chức vô địch. TA đã đăng một bài viết dài với tiêu đề: Nỗi buồn trong điệu tango cuối cùng của Messi.
TA đã viết:.
Messi thấy mình bị bao vây. Hàng nghìn người hâm mộ coi thường anh tại sân vận động MetLife. Hàng tỷ người trên khắp thế giới đang theo dõi trận đấu. Tuy nhiên, anh ấy trông vô cùng cô đơn.
Ghế dự bị của Tây Ban Nha trống rỗng sau trận chung kết World Cup. Các cầu thủ dự bị lao vào sân để ăn mừng cùng đồng đội. Messi bị bỏ lại một mình và chán nản. Anh là gót chân Achilles của Argentina. Giống như trong trò chơi, anh không thể tìm thấy bất kỳ khoảng trống nào.
Ngay khi tiếng còi chung cuộc vang lên, các cầu thủ đối phương lao vào Messi như tia chớp. Trong hiệp phụ, Argentina ép cao gần khung thành nhưng không ghi được bàn nào. Các nhiếp ảnh gia và nhà quay phim đã bắt gặp cái nhìn trống rỗng của anh ấy.
Messi chán nản bắt đầu ngồi xuống. Anh ấy cởi giày thể thao Adidas đặt làm riêng của mình, một đôi giày thể thao có tên "Last Tango". Đối với tất cả những tiếng ồn ào vang vọng khắp sân vận động MetLife, âm nhạc đã dừng lại đối với Messi. Sự nghiệp World Cup của anh ấy coi như đã kết thúc.
Ngôn ngữ cơ thể trong điệu nhảy cuối cùng của anh ấy mang đậm chất Argentina. Kể từ vòng loại trực tiếp, bóng đen bị loại luôn đeo bám tốc độ của Argentina. Trong sáu tuần, có một cảm giác dai dẳng rằng, đây có thể là sự kết thúc. Đó là sự thật khi Cabral ghi bàn gỡ hòa ngoạn mục cho Cape Verde; đó là sự thật khi Ai Cập dẫn trước khi 2-0 còn vài phút và 10 nhân tạo của Thụy Sĩ đã buộc Argentina phải bù giờ. (2) (0) (10).
Tốc độ của họ giống như một đội đôi khi lọt vào World Cup, đôi khi bị loại và sau đó lội ngược dòng ngoạn mục. Lần nào cũng như buổi diễn tập cho “lần cuối cùng”. Đội và đội trưởng, luôn đứng trước bờ vực rời đi, chỉ được kết nối bằng đầu ngón tay, đột nhiên ôm nhau thật chặt.
Việc xem Argentina thi đấu trực tiếp ở Kansas City, Miami, Atlanta và New York mang lại cảm giác thực sự về sự vắng mặt của Messi ở giai đoạn này. Đó là kiểu “vắng mặt” mà Carlos Gardel đã hát.
Cầu thủ đầu tiên chạy về phía Messi sau tiếng còi chung cuộc là Ferran Torres, người cũng là người chiến thắng trận đấu. Thay vì an ủi anh, đồng đội người Argentina của Messi lại lao vào đánh nhau tập thể. Paredes là trung tâm của vụ việc, tạo thêm sự xúc phạm cho một cảnh tượng vốn đã nhục nhã - chiếc thẻ đỏ của Enzo đã khiến một đội mệt mỏi gặp bất lợi về quân số khi họ chuẩn bị cho hiệp phụ thứ ba của giải đấu. Ngôi sao thứ 4 của Argentina không tỏa sáng hôm nay.
Scaloni nói: "Hôm nay chúng tôi không thể cạnh tranh trực tiếp với đối thủ về mặt bóng đá." Messi chỉ chạm bóng một lần ở phút đầu tiên của 15, và phải đến phút bù giờ chính thức, thủ môn người Tây Ban Nha Unai Simon mới tạo ra khác biệt. Argentina không bao giờ có thể giữ bóng. Khoảng cách giữa họ và đội tuyển Tây Ban Nha còn rộng hơn cả những cổ động viên mặc áo xanh trắng trên khán đài. Kết quả là Messi cũng như hàng nghìn cổ động viên mang số áo 10 đã bị lu mờ. Số bàn thắng dự kiến của anh chỉ là 0.03.
Khi Rodri bước lên bục nhận Quả bóng vàng World Cup, tiếng reo hò "Messi! Messi!" phun trào. Tiếng hò reo của người hâm mộ xen lẫn sự không hài lòng đáng kinh ngạc và sự ủng hộ hoàn toàn dành cho Messi (điều gần như là tiêu chuẩn đối với người Argentina).