
Số đội tham dự đã tăng từ 32 lên 48, số lượng giải đấu tăng mạnh từ 64 lên 104, còn một vòng đấu loại trực tiếp và thêm một giải đấu đỉnh cao... World Cup Mỹ-Canada-Mexico sắp tới được mệnh danh là một lễ hội xanh chưa từng có. Khi số lượng đội tăng lên và chiến tuyến ngày càng dài ra, xác suất xảy ra những xáo trộn và bất ngờ cũng sẽ tăng lên, và câu chuyện về chú ngựa ô của World Cup có thể mở ra một chương mới.
Giành chức vô địch trong bối cảnh không dễ nhưng Phép màu ở Bern có ý nghĩa sâu rộng.
Trong lịch sử bóng đá hiện đại, “hạ gục” luôn là phần hấp dẫn nhất. Mỗi lần trong World Series, khi mọi người chú ý đến nhà vô địch, họ không khỏi tìm kiếm chú ngựa ô và thưởng thức những câu chuyện kẻ yếu đánh bại kẻ mạnh. Trong lịch sử các cúp châu Âu, cúp châu Mỹ, cúp châu Phi và cúp châu Á, đã có những đội vô địch một cách đầy khó chịu. Người hâm mộ nhớ về quá khứ của Đan Mạch (1992), Hy Lạp (2004), Bolivia (1997), Zambia (2012), Nhật Bản (1992) và Iraq (2007). Đã có một chiến thắng đầy khó chịu trong lịch sử World Cup, đó là “Phép màu Bern” năm 1954.
Không phải Puskas, không phải Kochis, quân Đức đánh chính xác Hideguti, “trung tâm thần kinh” của Hungary.
Tuy nhiên, nhìn kỹ hơn vào quỹ đạo thăng hạng của hai đội, có thể thấy vị thế của Đức trên BXH thực tế đang được cải thiện về mọi mặt. Đầu tiên, họ đánh bại Nam Tư hùng mạnh ở vòng loại trực tiếp, sau đó đánh bại một Áo được yêu thích khác với tỷ số đậm 6-1. Hungary không chỉ trải qua thăng trầm về mặt phong độ mà còn bộc lộ điểm yếu là hàng thủ thiếu ổn định. Quá trình đánh bại Uruguay trong hiệp phụ ở bán kết khiến họ phải hao tổn rất nhiều.
Trong trận chung kết diễn ra trên sân Fankodov ở Bern, chiến thuật của CHLB Đức đã rất thành công. HLV Herberg yêu cầu các cầu thủ tập trung vào trục tấn công Chideguti của Hungary thay vì Puskas và Kocsis nổi tiếng hơn. Họ lợi dụng sự yếu kém về thể lực của đối thủ để chống lại một cuộc chiến tiêu hao, và cuối cùng đã lội ngược dòng khi giành được những bàn thắng liên tiếp cho 3 khi 0-2 đang bị tụt lại phía sau. Phép lạ ở Bern là một sự kiện lớn trong lịch sử hiện đại của nước Đức. Đội tuyển Đức hiện đã đứng trong số những đội bóng hàng đầu thế giới. Sức mạnh tinh thần mà chức vô địch mang lại đang truyền cảm hứng và đã giúp ích rất nhiều cho phép màu kinh tế của nước Đức sau chiến tranh. Sự thâm nhập sâu rộng của thể thao và xã hội này có thể nói là có tác động sâu rộng.
Triều Tiên đánh bại nhà vô địch thế giới, bóng đá châu Á không còn là lá bài.
Sau kỳ tích ở Bern, 1958 World Cup và 1962 World Cup tương đối buồn tẻ. Hai đội chủ nhà (Thụy Điển & Chile) đều sở hữu những ngôi sao đẳng cấp thế giới nên không có gì ngạc nhiên khi họ lần lượt về nhì và ba. Bốn năm sau, vào mùa hè nước Anh, Triều Tiên nổi lên và lần đầu tiên trong lịch sử World Cup, câu chuyện phản công của “đội bóng nhỏ” xuất hiện.
Nhờ sự rút lui của các đội châu Phi và các đội Hàn Quốc, Triều Tiên chỉ thi đấu hai trận trong vòng sơ loại World Cup 1966. Quá trình loại Australia với tỷ số đậm khá thuyết phục, tạo tiền đề cho những thất bại sau đó. Bước vào bảng tử thần gồm nhà vô địch thế giới Ý, hạng ba World Cup Chile và nhà vô địch cúp châu Âu Liên Xô, Triều Tiên không hề nao núng. Họ sử dụng thứ bóng đá tấn công để chiến đấu chống lại những đối thủ mạnh. Đầu tiên, họ ghi bàn thắng đầu tiên cho một đội châu Á tại World Cup từ Chile, và sau đó là chiến thắng đầu tiên của đội châu Á tại World Cup từ Ý.
Khi Triều Tiên bước vào vòng loại trực tiếp, họ đã là những ngôi sao của World Cup. Phương tiện truyền thông từ khắp nơi trên thế giới đổ xô đưa tin về nó. Những người hâm mộ 3000 đã đồng hành cùng họ cả ngày lẫn đêm ở vòng bảng, thậm chí còn thành lập một lực lượng viễn chinh để cổ vũ họ. Trong trận chung kết 1/4, Triều Tiên và Bồ Đào Nha đã tổ chức một trận chiến bàn thắng. Họ gặp phải tình huống đảo ngược bàn thắng của 3 dù đã dẫn trước mục tiêu 5.
44 nhiều năm sau, Triều Tiên và Bồ Đào Nha gặp lại nhau ở World Cup.
Dù không thể vào bán kết nhưng Triều Tiên vẫn làm nên lịch sử. Hạn ngạch World Cup của bóng đá châu Á đã được khôi phục cho các ghế 1 (hai ghế trước đó là 0.5). Vô số người đến sau đã noi gương họ và phấn đấu vươn lên dẫn đầu. World Cup không còn là lãnh địa độc quyền của các đội bóng châu Âu và Nam Mỹ.